Trang 11 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011
Kết quả 101 đến 102 của 102
  1. #101
    Thành Viên
    hoangluyen024's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    232
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    Tôi 29 tuổi, chồng 35, kết hôn được 2 năm và có một bé gái. Tình cảm vợ chồng tôi rất tốt. Anh luôn quan tâm, chăm sóc vợ con. Nhìn chung cuộc sống gia đình tôi rất hạnh phúc trừ chuyện ấy. Chồng tôi thuộc tuýp "chưa đến chợ đã hết tiền". Cuộc "yêu" của chúng tôi luôn diễn ra chóng vánh, có khi tôi chưa kịp bắt đầu, anh đã kết thúc. Tôi luôn động viên chồng đi chữa bệnh nhưng anh trì hoãn vì hình như anh rất mặc cảm, tự ti và rất ngại khi đề cập đến việc đó. chi tiết xem: chuyển nhà thành hưng

    Thật sự hiện tại tôi rất chán nản về chuyện này. Tôi đã cố gắng kiềm chế bản thân đến mức thấp nhất suốt thời gian qua, nhưng trong tôi vẫn luôn khao khát được một lần làm chuyện ấy một cách đúng nghĩa chứ không như hiện trạng suốt mấy năm nay với chồng. Tôi không biết có nên đi tìm nơi để giải quyết nhu cầu không? Nghe thật buồn cười, một phụ nữ trẻ, có ngoại hình ưa nhìn như tôi mà phải tìm nơi để giải quyết nhu cầu. Dù là vậy nhưng tôi vẫn rất yêu chồng. Không biết tôi đáng thương hay đáng trách đây? Xin chuyên gia và các độc giả hãy cho tôi lời khuyên.
    Huệ
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Huệ thân mến,

    Bất kì ai trong hôn nhân cũng đều nhận thức được tình dục là điều không thể thiếu, tùy mỗi cá nhân mà ảnh hưởng ít, nhiều hoặc rất nhiều đến cuộc sống hôn nhân. Những điều bạn mong muốn trên đây, nghe có vẻ đơn thuần là việc thỏa mãn ham muốn cá nhân, nhưng thực sự là bạn đang cố gắng từng ngày để gìn giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai vợ chồng. Đây là một nỗ lực đáng trân trọng.

    Rất khó để một người đàn ông chấp nhận mình có vấn đề về sinh lý. Đối với họ, thừa nhận điều này đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân không làm tròn vai trò của một người đàn ông, một người chồng. Dù ngoài xã hội, họ thành công đến mức nào, nhưng nếu không đáp ứng được nhu cầu của một người phụ nữ, họ không được coi là đàn ông đích thực, bất kỳ ai biết được đều có thể nhục mạ hoặc coi thường họ. Chồng bạn bị đặt vào trạng thái khó tự vệ và khó chống lại suy nghĩ tiêu cực khi chuyện yếu sinh lý được thừa nhận là có tồn tại. Vậy nên, rất dễ hiểu khi chồng bạn từ chối đi khám. Vì chỉ cần chưa có kết luận cuối cùng, anh ấy phần nào vẫn giữ được cảm giác an toàn cho mình, dù đó chỉ là sự an toàn giả tạo, có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào.

    Bạn nhắc tới việc tìm nơi để giải quyết nhu cầu sinh lý của bản thân. Trên quan điểm của một người giữ gìn, bảo toàn và chăm sóc bí mật chuyên nghiệp của rất nhiều khách hàng, tôi cho rằng đây không phải là một ý kiến tồi. Việc có cho chồng biết về điều này hay không hoàn toàn thuộc về phạm trù đạo đức cá nhân, tôi không bàn đến. Tuy nhiên, nếu bạn cân nhắc một hướng đi khác, một phương thức giải quyết giúp ích cho cả hai vợ chồng, tôi khuyến nghị bạn học cách chăm sóc bản thân trước, mà trước tiên bắt đầu bằng việc hiểu chính xác điều gì đang diễn ra lúc này.

    Bước đầu tiên, bạn nên tìm một chuyên gia trong lĩnh vực nam học, rối loạn cương dương để tham khảo thêm ý kiến chuyên môn. Sau khi đã có đầy đủ thông tin, một cuộc nói chuyện thẳng thắn, thân tình trên tinh thần xây dựng giữa bạn và chồng sẽ giúp cả hai thông cảm và thấu hiểu nhau hơn.

    Vài năm chịu đựng là một khoảng thời gian dài. Tôi tin bạn đã phải hy sinh và trải qua nhiều cảm xúc tiêu cực. Việc chịu đựng này chỉ có ý nghĩa nếu được xây dựng trên nền tảng tình yêu và hứa hẹn sẽ mang lại một tương lai viên mãn cho mọi người. Không có hạnh phúc đúng nghĩa nào được xây dựng dựa trên sự đau khổ hay hy sinh của một cá nhân. Chúc bạn sớm tìm lại được niềm vui.
    Các bạn hãy cùng hoangluyen024 xây dựng MU Nam Quốc nhé

  2. #102
    Thành Viên
    thamhminh525's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    224
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 26 tuổi, anh 45 tuổi, đang yêu xa do anh là người ngoại quốc. Chúng tôi yêu được 3 năm, những lần gặp gỡ của cả hai được tính bằng các đợt nghỉ phép anh sang Việt Nam, kéo dài khoảng một đến hai tháng trong năm. Chúng tôi ở chung mỗi dịp anh sang. Tháng 12 năm ngoái anh sang và tháng một anh về, từ lâu chúng tôi đã tính chuyện tôi sang Mỹ du học thạc sĩ và hai đứa kết hôn. Anh ủng hộ quyết định này, hết sức động viên tôi chuẩn bị hồ sơ xin học bổng. Trời quả không phụ lòng người, tôi nhận được học bổng 70% của một trường bên Mỹ và sẽ bay trong tháng 6 năm nay.

    Rồi có những chuyện người ta chẳng thể ngờ tới. Sau khi anh về nước hồi tháng một, đầu tháng hai tôi quen một người đàn ông khác trong lần đi dự tiệc công ty. Anh ta là đối tác của công ty và cũng là người ngoại quốc. Do không thể kiềm chế được bản thân nên chúng tôi đã có tình một đêm. Cả hai đều ý thức được mình không hề có tình cảm với nhau. Tôi uống thuốc tránh thai khẩn cấp vào sáng hôm sau.

    Tôi thấy cơ thể có biểu hiện lạ. Khi dùng que thử thai thì biết mình đã mang bầu. Tôi biết chắc chắn đây không phải con của bạn trai mà là kết quả của mối tình một đêm (sau khi bạn trai về nước tôi đã có những ngày đèn đỏ rồi). Tôi suy sụp mấy ngày, cũng không có thông tin gì của người đàn ông kia. Hơn nữa, một tương lai mới gần như đã mở rộng trước mắt tôi. Nếu giờ bạn trai biết chuyện thì có lẽ cả tình yêu và sự nghiệp của tôi sẽ không còn.

    Tôi đã nói chuyện mình mang bầu với bạn trai. Anh hết sức vui sướng vì luôn muốn có con với tôi, trong khi trước đó tôi vẫn muốn tập trung cho sự nghiệp. Tôi nghĩ đây là cách tốt nhất cho cả ba người, bạn trai tôi sẽ không bị tổn thương, con tôi sẽ có bố và tôi có một gia đình cùng sự nghiệp ở phía trước sau khi đặt chân lên đất Mỹ.
    Các bạn hãy cùng thamhminh525 xây dựng MU Nam Quốc nhé

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •